Mười hai năm biên tập sách hồi ký tại NXB Trẻ và Phụ Nữ. Tin rằng cuốn sách hay nhất là cuốn sách thật nhất — không tô vẽ, không né tránh.
“Một cuốn hồi ký không cần dũng cảm để viết — nó cần dũng cảm để giữ lại. Việc của editor là giúp tác giả nhận ra điều gì đáng giữ.”
Chị Hoài đọc bản thảo của tôi như đọc thư của một người bạn cũ — rất nhẹ nhàng, rất chính xác. Có những đoạn tôi giấu sau câu chữ, chị nhìn thấy và hỏi: "Em có muốn nói thật không?" Cuốn sách thay đổi từ đó.
Tôi viết 4 năm không ra. Chị Hoài đọc 2 tuần, ghi chú 38 trang. Sau buổi cà phê đầu tiên, tôi biết mình đang viết cuốn sai. Cuốn đúng ra đời 6 tháng sau.